Người không chạy được 3km
Ba năm trước, nếu ai nói với Nguyễn Đình Trường rằng anh sẽ trở thành kỷ lục gia chạy bộ Việt Nam, chắc anh đã bật cười.
Hồi đó, Trường là một Phó Tổng Giám đốc bận rộn của công ty logistics Việt An, ngày nào cũng quay cuồng với lịch họp, hợp đồng, những chuyến công tác. Thể thao với anh là cầu lông, là tennis, những môn chơi để giải tỏa stress cuối tuần, đánh xong là về, không vướng bận gì thêm.
Rồi một ngày, anh thử chạy. Không có gì lãng mạn ở khởi đầu đó cả. Anh không chạy được liên tục 3km. Chạy một đoạn là thở dốc, là muốn dừng, là tự hỏi sao người ta có thể chạy marathon 42km được nhỉ, nghe như chuyện viễn tưởng. Nhưng có một thứ gì đó trong cái mệt nhoài ấy lại khiến anh muốn quay lại vào ngày hôm sau. Rồi ngày hôm sau nữa.
Anh không biết rằng quyết định nhỏ đó, cứ ra đường chạy thêm một chút mỗi ngày, sẽ là điểm khởi đầu cho một hành trình mà sau này cả giới chạy bộ Việt Nam phải nhắc tên anh: Trường Điên.
Khi cả ASEAN trở thành đường chạy
Năm 2024 là năm Trường quyết định không còn chạy cho riêng mình nữa, mà chạy để xem giới hạn thật sự của một người bình thường nằm ở đâu.
Giải đầu tiên là HCMC Marathon, ngày 14/1/2024. Rồi giải thứ hai. Giải thứ ba. Cứ thế, cuối tuần này nối cuối tuần khác, Trường xách vali lên đường, có khi trong nước, có khi bay sang Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Lào, Đài Loan. Đồng nghiệp ở công ty logistics Việt An quen với hình ảnh anh sếp vừa rời sân bay từ một giải marathon nước ngoài là lập tức quay lại bàn làm việc, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tháng 8/2024 là tháng anh tự đặt cho mình một bài toán gần như điên rồ: hoàn thành 4 Full Marathon sub-4 giờ, ở 4 nước ASEAN khác nhau, trong 12 chặng bay liên tục. Không nghỉ dưỡng, không hồi phục dài hơi, chạy xong một giải, lên máy bay, hạ cánh, chuẩn bị cho giải tiếp theo. Đó là lúc nhiều người bắt đầu gọi anh là "Trường Điên", không phải để chê, mà vì không tìm được từ nào khác để diễn tả độ lỳ của một người đàn ông ngoài 40 tuổi.
Cũng trong năm đó, tại Angkor Wat Marathon (Campuchia, 4/8/2024), Trường chạy nên thành tích cá nhân tốt nhất: 3 giờ 25 phút 41 giây. Anh về hạng 3 nhóm tuổi 40-49 tại Hua Hin Marathon (Thái Lan), hạng 5 tại Tawau Marathon (Malaysia). Rồi anh tiếp tục thử thách mình ở một dạng bài tập khác hẳn: 500km trong 19 ngày liên tục tại sự kiện Vrace Việt Nam, không phải một cuộc đua tốc độ, mà là cuộc đua với chính sự bền bỉ của bản thân.
Khi năm 2024 khép lại, Trường hoàn thành giải thứ 50 vào ngày 29/12, tổng cộng 47 giải marathon và ultramarathon trong đúng một năm (42 full marathon, 5 ultramarathon, 1 half marathon, 1 giải ảo 500km, và 1 Ironman 70.3 đầu tiên trong đời). Tổng cự ly thi đấu chính thức: khoảng 2.656km. Ngày 10/6/2025, VietKings chính thức xác nhận đây là kỷ lục Việt Nam.
310km không phải để chứng minh, mà để truyền lại
Tháng 10 năm 2025, Trường bước sang tuổi 45. Từ Sala, Quận 7, TP.HCM, anh xuất phát vào ngày 1/10, với một mục tiêu duy nhất: chạy liên tục 310km, nối liền trong 56 giờ 31 phút, gần như không ngủ, chỉ dừng lại để ăn, để chăm sóc cơ thể đang gào lên đòi nghỉ.
Đồng hành với anh là HLV Nguyễn Văn Long, người từng ba lần chạy xuyên Việt, và vợ anh, chị Võ Thị Mỹ Hạnh, người đã ở bên anh qua từng giải đấu, từng chuyến bay, từng lần anh trở về nhà với cơ thể rã rời nhưng ánh mắt vẫn sáng.
56 giờ 31 phút sau, khi bàn chân Trường chạm mốc 310km, anh không hét lên ăn mừng. Anh nói, đơn giản:
"Giới hạn của con người chỉ tồn tại trong suy nghĩ."
Và rồi, với giọng nghẹn lại:
"Tôi cảm ơn tất cả mọi người. Cảm ơn cha mẹ, vợ và các con."
Trường không dừng ở cảm xúc. Từ thử thách sinh nhật ấy, anh đóng góp 31 triệu đồng vào quỹ hỗ trợ bệnh nhân ghép tay-chân, biến một kỷ lục cá nhân thành một điều có ý nghĩa cho người khác.
"Không phải vì tôi giỏi hơn ai, mà vì tôi không bỏ cuộc. Vì tôi chọn tin vào chính mình, ngay cả khi mọi thứ chống lại tôi."
"Với tôi, chạy bộ đã trở thành bản năng. Tôi không nghĩ thành tích này có gì đặc biệt. Chạy bộ như một niềm đam mê, như hơi thở hằng ngày."
Từ một người không chạy được 3km, đến giấc mơ phủ kín 63 tỉnh thành
Anh không phải vận động viên chuyên nghiệp được đào tạo từ nhỏ. Anh là một doanh nhân, một người chồng, một người cha, bắt đầu chạy bộ ở tuổi mà nhiều người đã nghĩ "thôi, mình già rồi, tập làm gì". Và từ điểm xuất phát khiêm tốn ấy, anh đã đi đến một kỷ lục quốc gia được VietKings công nhận chính thức.
Năm 2025, Trường đặt cho mình một mục tiêu mới: chạy marathon ở đủ 63 tỉnh thành Việt Nam, kể cả những vùng đất thiêng liêng như Hoàng Sa, Trường Sa. Anh đã hoàn thành Ironman 70.3 đầu tiên, và đang dồn sức tập luyện để bước lên những cự ly Ironman lớn hơn. Anh cũng được vinh danh và ứng cử trong khuôn khổ Quỹ thể thao Đoàn Ngọc Hải.
Nhưng có một điều Trường nhận ra rõ hơn bao giờ hết sau cột mốc 310km ấy: chạy một mình, dù xa đến đâu, cũng chỉ là câu chuyện của một người. Còn nếu muốn câu chuyện đó có ý nghĩa lớn hơn, anh cần truyền lại, không chỉ truyền cảm hứng bằng những con số, mà truyền lại đúng phương pháp, đúng tư duy, đúng kỷ luật đã giúp một người không chạy được 3km trở thành kỷ lục gia quốc gia.
Đó là lý do Trường Điên giờ đây không chỉ chạy cho riêng mình. Anh đang xây dựng một học viện đào tạo chạy bộ, nơi anh muốn mang chính những bài học mà cơ thể, ý chí và 2.656km thi đấu trong một năm đã dạy cho anh, để trao lại cho bất kỳ ai từng nghĩ rằng "mình không có khả năng chạy", giống như anh đã từng nghĩ vậy, ba năm về trước.
Vì giới hạn, như anh nói, chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Và bây giờ, là lúc để cùng nhau xóa bỏ nó.